Skip to main content

Posts

Showing posts from October, 2016
NAM CHỦ LÀ ĐÓA LIÊN HOA HIỂM ĐỘC CHƯƠNG 13 Editor: Ngưng Sương "Hứa công tử... Ngươi cầm nó... xoa nắm... Có thể lên xuống... Thoải mái liền tốt... Chờ thứ đó xuất ra liền sẽ tốt lắm..." Trương Mông cảm giác cuộc đời nàng  sống cho tới bây giờ không có khi nào tiết tháo mất sạch như vậy, nàng nghe phía sau Hứa Lục Trà thở gấp, rên rỉ, còn có cao triều lúc vô ý thức nức nở nghẹn ngào, nàng hận không thể chạy vào che Hứa Lục Trà miệng. Nàng bịt lấy lỗ tai, thanh âm tận lực phóng ôn hòa: "Hứa công tử, nhỏ giọng một chút, bên ngoài nếu như có người nghe được liền phiền toái ." Nhưng là Hứa Lục Trà tựa hồ hoàn toàn đắm chìm ở chính mình thế giới bên trong, hoàn toàn không nghe lọt nàng đề nghị. Như thế qua khoảng một canh giờ, cũng không biết Hứa Lục Trà làm bao nhiêu lần, bên ngoài đột nhiên truyền đến một trận tiếng bước chân. Sau đó, nàng nghe đi ra bên ngoài có người nói chuyện: "Bên trong có thanh âm... Giống như ai đang khó...
NAM CHỦ LÀ ĐÓA LIÊN HOA HIỂM ĐỘC CHƯƠNG 12 Editor: Ngưng Sương "Long tỷ, tỷ biết Lục Trà thời gian qua xem tỷ như đại tỷ ruột thịt đối đãi. Lần này, Lục Trà có khó khăn, còn thỉnh Long tỷ giúp Lục Trà một tay." Hứa Lục Trà bóp khăn tay, lau nước mắt , một đôi ngập nước mỹ mâu trong suốt sáng ngời, thật dài trên lông mi còn treo chút ít trong suốt lệ. Thanh hổ Đại tỷ mặt mũi tràn đầy dữ tợn, một đôi híp mắt lộ rõ hung quang, nàng cọ xát nàng đại đao, chói tai ma sát thanh âm vang không dứt. Nàng nhìn thoáng qua Hứa Lục Trà, hừ lạnh nói: "Hứa Lục Trà, bình thường không gặp ngươi tìm ta ôn chuyện, một khi có khó , liền nhớ tới ta ." Hứa Lục Trà lau nước mắt: "Lục Trà tất nhiên là thập phần muốn thăm hỏi Long tỷ, lại sợ Long tỷ quý nhân bận rộn, Lục Trà sợ quấy rầy đến Long tỷ." Long tỷ câu dẫn ra một bên khóe môi, nàng giơ lên bị ma sát sáng như tuyết lưỡi đao, vừa quan sát, vừa nói với Hứa Lục Trà: "Hứa Lục Trà, ngươi với ...
NAM CHỦ LÀ ĐÓA LIÊN HOA HIỂM ĐỘC CHƯƠNG 11 Editor: Ngưng Sương "Trà Nhi, huynh mấy ngày nay đều không để ý đến ta." Tiền Mộ mặt tràn đầy ủy khuất, vươn tay muôn ôm Hứa Lục Trà. Hứa Lục Trà không để lại dấu vết tránh đi, hắn bóp khăn, ưu sầu nói ra: "Lục Trà chỉ là muốn biết một chút tâm ý của tiểu thư, không nghĩ tới tiểu thư nhanh như thế liền thích nam nhân khác." Tiền Mộ gấp rút mở miệng: "Tâm ý của ta đối với huynh trời đất chứng giám, đều do Tiểu Trù kia, hắn câu dẫn ta. Bất quá ta đối hắn một chút cảm giác cũng không có." Hứa Lục Trà trong lòng cười lạnh, trên mặt lại mang ngượng ngùng: "Chỉ trông mong tiểu thư không cần phụ Lục Trà." Chán ghét. Loại nữ nhân háo sắc này thật ngu ngốc, quả thực chính là phế nhân, còn tự cho mình tác phong nhanh nhẹn. Hứa Lục Trà chán ghét nhăn lại mày, bồi nàng nửa ngày, hắn cảm thấy cơm đêm qua đều muốn phun ra . Nếu như không phải là lão bất tử kia coi trọng n...